
Có những nơi, sự sống của một con người được giữ lại không phải bằng những điều lớn lao, mà bắt đầu từ một nhịp thở vừa kịp trở về, một bàn tay nhỏ cựa quậy trong lồng ấp, một tiếng khóc bật lên sau nhiều giờ giành giật. Ở nơi ấy, gần 20 năm qua, BSCKII. Trịnh Thị Thuần – Trưởng khoa Hồi sức tích cực nhi vẫn lặng lẽ đi qua những đêm trắng, những ca bệnh ngặt nghèo, những cuộc chiến cân não để giữ lại từng tia hy vọng cho những sinh linh bé nhỏ nhất.

Người ta gọi chị là bác sĩ. Nhưng với rất nhiều bệnh nhi nặng, em bé sinh non, nhẹ cân, từng được ôm ấp, theo dõi và níu lại từ ranh giới mong manh của sự sống, chị còn là một người mẹ đặc biệt – người mẹ của những “chiến binh nhí” vừa chạm ngõ cuộc đời đã phải bước ngay vào cuộc chiến đầu tiên.

Gần hai thập kỷ làm nghề, hành trình của BSCKII. Trịnh Thị Thuần không chỉ được đong đếm bằng thời gian, mà còn bằng vô số đêm thức trắng. Đó là những đêm cả khoa sáng đèn, nơi bác sĩ và điều dưỡng dõi theo từng chỉ số sinh tồn, căng mình xử trí từng diễn biến bất thường, nín lặng trước mỗi thay đổi rất nhỏ của em bé trong lồng ấp. Chỉ cần một nhịp tim chậm lại, một hơi thở yếu đi, cả ê-kíp lập tức bước vào một cuộc chạy đua mà phần thưởng lớn nhất đôi khi chỉ là việc con tiếp tục ở lại thêm với cuộc đời.

Trong không gian vốn quen với tiếng máy thở, tiếng monitor và những bước chân gấp gáp, BS Thuần hiện lên với sự điềm tĩnh của một người đã đi qua rất nhiều thử thách nghề nghiệp. Nhưng phía sau vẻ bình thản ấy là những lần cân não với các ca bệnh khó, là áp lực của việc phải đưa ra quyết định trong những khoảnh khắc không cho phép sai số. Làm hồi sức tích cực nhi chưa bao giờ là công việc của sự dễ dàng. Bởi đối diện với chị không chỉ là một ca bệnh nặng, mà là cả một gia đình đang gửi gắm vào đó nỗi chờ mong, sự phó thác và hy vọng cuối cùng.
Có những em bé đến với khoa khi cơ hội vô cùng mong manh. Có những trường hợp bác sĩ phải dùng tất cả kinh nghiệm, bản lĩnh và sự tỉnh táo để giữ lại từng nhịp sống nhỏ nhoi. Nhưng cũng có những lần, dù đã làm tất cả, phép màu vẫn không đến. Đó có lẽ là khoảng lặng khó gọi tên nhất trong nghề. Không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một nỗi trĩu nặng âm thầm đọng lại sau cánh cửa phòng bệnh. Với BS Thuần, mất mát không bao giờ là điều có thể quen. Mỗi lần không thể níu giữ được thêm một em bé là thêm một khoảng trống ở lại trong lòng người thầy thuốc.
Đi qua vui buồn, áp lực và cả những mất mát, ngọn lửa nghề trong chị không hề vơi đi, mà dường như càng được tôi rèn mãnh liệt hơn sau mỗi chặng đường. Gần 20 năm cống hiến, sợi dây gắn kết giữa chị với những em bé non tháng, bệnh lý chưa bao giờ là một mối liên hệ đơn thuần của bác sĩ và bệnh nhi. Đó là một thứ kết nối rất bản năng, rất người – khi người thầy thuốc nhìn những sinh linh bé nhỏ ấy không chỉ bằng chuyên môn, mà bằng cả tình thương, sự nhẫn nại và niềm tin phải giữ con lại bằng được, nếu còn dù chỉ một cơ hội.
“Mỗi em bé đến với khoa đều là một sinh mệnh rất nhỏ nhưng vô cùng mạnh mẽ. Nhiệm vụ của chúng tôi là không bỏ cuộc trước các con. Chỉ cần còn hy vọng, dù rất mong manh, chúng tôi vẫn sẽ cố gắng đến cùng”, lời chia sẻ ấy không mang màu sắc của những tuyên ngôn lớn, nhưng lại đủ sức khắc họa chân dung một người bác sĩ bền bỉ, kiên định và tận tụy với nghề bằng một tình yêu rất thật.

Trong hành trình cứu chữa ấy, có những em bé ngày nào chỉ nằm lọt thỏm trong bàn tay, nay đã lớn lên khỏe mạnh. Có những gia đình từng đi qua những giờ phút tột cùng lo lắng, rồi vỡ òa trong hạnh phúc khi con được trở về trong vòng tay bình an. Có lẽ, với BSCKII. Trịnh Thị Thuần, đó chính là phần thưởng lớn nhất của nghề – không nằm ở lời tri ân hay những danh xưng đẹp đẽ, mà ở việc được chứng kiến những mầm sống bé nhỏ tiếp tục lớn lên sau những ngày tháng tưởng như không thể.
Giữa bao bộn bề áp lực, chị không chỉ là một bác sĩ giỏi chuyên môn, một người trưởng khoa dày dạn kinh nghiệm, mà còn là biểu tượng của sự tận hiến âm thầm – người lặng lẽ đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió để chở che cho những sinh mệnh mong manh nhất.
Gần 20 năm qua, chị vẫn ở đó, bền bỉ như một ngọn lửa không tắt.
Để mỗi khi một em bé giành lại được hơi thở đầu đời, người ta biết rằng phía sau phép màu ấy là bóng dáng của một người bác sĩ đã dành trọn trái tim cho những mầm sống vừa kịp bắt đầu.




















Leave a reply